Thứ sáu, ngày 26 tháng sáu năm 2009

Viết cho một nửa

Không biết đến bao giờ ta mới hết cái cảm giác cô đơn, trống vắng mỗi khi đêm về?

Cả tuần nay vật lộn với cái đồ án, nhiều khi thấy mệt mỏi và chán nản quá. Đôi lúc thấy thèm một lời động viên ngắn ngủi, ước được một tin nhắn yêu thương nhưng điện thoại vẫn nằm im. Có chăng chỉ toàn những cuộc gọi hay sms của công việc bộn bề.

Đã lâu lắm rồi ta không biết đến một lời nói gió mây, miệng ta chẳng nói ra được những lời ong bướm. Và... cũng lâu lắm rồi dường như ta chai sạn trước tất cả đổi thay, ta mặc kệ nhiều hơn và chẳng còn biết đoái hoài chăm sóc bản thân gì nữa. Ta sợ cái cảm giác đó vô cùng, ta sợ đến một ngày kia con tim ta sẽ không còn rung động được nữa, nó sẽ trở nên cằn cỗi trước sự nghiệt ngã của thời gian?

Đã từ rất lâu, nụ cười của ta không còn được tự nhiên như ngày nào, dường như miệng ta cười mà lòng thì khóc. Ta trở nên cục mịch và cau có nhiều hơn, cái tính bảo thủ trong ta lại càng được dịp trỗi dậy ghê gớm. Đôi mắt ta ủ rũ mỗi khi nhìn thấy người đời tay trong tay đi bên nhau, ta ghen tỵ và khó chịu khi bạn ta quan tâm đến một nửa của họ.

"Mày như hâm ấy" - bạn ta nói ta như vậy.

Dường như càng học lên, càng nhiều tuổi, càng nhiều kiến thức ở trong đầu thì cái cảm giác yêu thương ai đó càng khó thì phải? Ta thấy ta khó chấp nhận một lời yêu hơn nhiều. Ta cầu toàn và trở nên khó tính hơn trong hành trình đi tìm một nửa. Có lẽ cái tính ngang bướng trong ta nó không bao giờ chịu bằng lòng với những gì đến với ta quá dễ dãi. Giả như nếu có thì nó cũng chẳng thể bền lâu.



Sao ta thấy người ta yêu nhau dễ quá, dễ tới mức tình yêu giống như một phong trào, và chuyện người ta có bạn trai bạn gái đã trở nên quá đỗi bình thường khiến cho những kẻ "alone U24" như ta tự dưng bị mang tiếng là "lạc hậu". Không biết từ bao giờ ta thấy ta già đi nhiều mỗi khi nhìn các cô cậu tuổi mới lớn. Lẽ thường, vạn vật trên đời có đôi đã là một quy luật của tạo hóa, vậy mà ta... như đang bị xô lệch đi khỏi cái quỹ đạo bình thường ấy bằng sự lẻ loi và những suy tư về Triết Lý Yêu Đương Nhân Bản.

Phải chăng tình yêu chân chính thời nay đã là món quà xa xỉ?

Nhiều lúc cũng muốn làm một điều gì đấy hòng phá tan đi sự bình lặng của cuộc sống thường ngày, cũng muốn làm một thằng đểu để những lúc đàm tiếu với bạn bè còn có cái mà khoe mẽ, cũng muốn mình khác đi!

......!!!

Hôm nọ mẹ ta gọi ra bằng 1 giọng không được khỏe:

- Tuấn à, mẹ này, khỏe không con?

- Dạ con khỏe, nhà ta dạo này sao mẹ, hình như mẹ đang ốm à?

- Không, ở nhà khỏe cả, học hành dạo này thế nào rồi? Làm từ thiện ít thôi dành thời gian cho học nữa, dạo này tình hình ở nhà thờ Thái Hà căng thẳng lắm con nhớ giữ mình nghe chưa, đừng làm gì quá đà kẻo xảy ra chuyện thì khổ. Bà dặn con là phải lo mà ăn uống để lấy sức mà học, mấy gói thuốc bổ bà gửi uống hết chưa để bà gửi thêm.

- Dạ con vẫn đang uống, vẫn còn mẹ ạ. Con sẽ cẩn thận hơn mẹ bảo bà đừng lo lắng.

...

- Xe cộ đi đứng cho cẩn thận, đi đâu nắng nôi phải đội mũ nón vào nhớ chưa?

- Vâng

...

- Thằng Giang nó nhắc mau về chơi với nó, nó nhớ con lắm đấy, bà cũng nhớ.

- Vâng, con biết rồi ạ. À, mấy quyển sách con mua cho nó, nó có chăm đọc không mẹ?

- Được mấy ngày đầu thì chăm đọc lắm, sau thì nhác đọc hơn, phải nhắc mới đọc (cười). Thôi nhá, lo mà học mẹ tắt máy đây.

- Vâng, con chào mẹ.

...




Ta không thể khác được và sẽ không bao giờ khác vì ta đâu chỉ sống cho riêng ta. Những gì mà ta được răn dạy không có chỗ cho sự giả dối, thế nên nói một lời yêu không đúng với con tim ta quả chẳng dễ chút nào. Không thể chỉ vì những cảm giác cô đơn nhất thời mà ta đành lòng đón nhận những ai muốn đến với ta được. Ya sẽ tàn nhẫn vô cùng nếu ta làm thế, và sẽ còn tàn nhẫn hơn khi ta dùng những cuộc tình chóng vánh đó hòng vá víu cho những cảm giác ích kỷ của ta. Con người ta ai cũng có những phút giây yếu lòng nhưng không vì thế mà ta sẵn sàng đánh đổi chính bản thân ta. Có những điều chỉ có thể tận hưởng trong giây lát và chính những điều ấy đôi khi lại làm ta khó khăn hơn trong công cuộc kiếm tìm những giây phút vĩnh hằng. Không ít thì nhiều chắc chắn nó sẽ làm cho trái tim ta bị thương tổn.

Đến bao giờ ta mới có thể tìm lại được những rung động đã rất xa? Cái thời mà ta còn là một câu học sinh trung học, thời niên thiếu với bao mộng mơ và hoài bão, nơi đã từng ấp ủ bao dự định cao đẹp của ta. Có những dự định đã thành hiện thực, những dự định còn dở dang và cả những dự định mà dường như mãi mãi vẫn chỉ là mơ ước. Thỉnh thoảng, ta thường phóng xe một mình ra ngoại thành vào những buổi hoàng hôn sau buổi học, nơi có mặt nước rộng mênh mông và những cánh đồng xa tít tắp, ước được làm đứa trẻ mục đồng hồn nhiên ngây thơ hay chí ít là giữ được tâm hồn khiết trong không bị những cám dỗ thấp hèn xâm chiếm để đến một lúc nào đấy lại phải gạn đục khơi trong nơi tâm hồn. Làm sao lấy lại được những ngày xưa yêu dấu? Những lúc như thế ta mới thấy cần biết bao một bàn tay sẻ chia.

Chẳng thể nào chống lại sức tàn phá của con tim một khi nó trỗi dậy, ngẫm ra cái triết lý tưởng chừng giản đơn kia lại chẳng dễ gì có thể chiêm niệm được. Ta cứ tưởng lấy gia đình, công việc, bè bạn... là có thể "hù dọa" được nó nhưng không, ta sai thật rồi!

Lúc này đây, ta thấy cần một nửa còn lại biết mấy!

Một nửa của ta à? Em đang ở đâu vậy???
-->đọc tiếp...

Thứ năm, ngày 25 tháng sáu năm 2009

Một năm... một chuyện tình

Thời gian này 1 năm về trước, cô đã gặp anh. Không có ấn tượng gì đặc biệt, cô xem anh như những người bạn bình thường, nhưng không hiểu sao họ lại nhanh chóng thân thiết với nhau, tâm sự với nhau tất cả những niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống. Có lẽ là vì cả anh và cô đều không tìm được hạnh phúc thật sự trong tình yêu, anh vừa chia tay bạn gái, cô vừa chia tay người yêu...

Một thời gian ngắn ngủi trôi qua, cô cảm thấy rất vui khi được trò chuyện cùng anh và cảm thấy cô đơn, lạc lõng vô cùng khi một ngày không gặp được anh, có lẽ anh cũng vậy. Cô và anh đã thật sự mang lại niềm vui cho nhau, giúp nhau quên đi hết buồn phiền trong cuộc sống… Và thế là họ yêu nhau… Nhưng cô đã im lặng vì cô sợ số phận sẽ không cho phép cô được hạnh phúc. Đến một ngày không xa, ngày 5/3/08, anh đã ngỏ lời với cô, anh nói “Anh đã bắt đầu yêu em rồi", cô không trả lời, chỉ mỉm cười cho qua chuyện, anh rất giận dữ với cô vì nghĩ cô cười nhạo anh. Bỗng nhiên cô cảm thấy sợ hãi, cô đã nói thật lòng mình cho anh nghe, cô không biết có nên chấp nhận tình yêu của anh không, vì cô đã trải qua nhiều mối tình đầy đắng cay, cô sợ cô sẽ đau 1 lần nữa. Nhưng anh đã nói với cô, anh sẽ không bao giờ làm đau cô, vì anh hiểu cảm giác đau đớn trong tình yêu, anh sẽ bên cô, chăm sóc cô, yêu thương cô trọn đời.

Nhưng cô cần thời gian suy nghĩ… Với tấm lòng quá chân thành của anh, cô cũng không muốn mất anh, ngày 7/3/08 cô đã bằng lòng làm bạn gái của anh.

Họ đã đến với nhau như thế…

Mặc dù ở 2 phương trời khác nhau, nhưng trái tim của họ luôn hướng về nhau. Họ yêu nhau bằng tấm lòng chân thành nhất, tình yêu cô trao cho anh không hề mang một chút dối gian. Anh nhiều lần sợ cô không thích con người của anh, nhưng cô đã nói với anh rằng, cô yêu anh vì anh chính là anh, vì anh là người cô yêu nhiều lắm.

Cô nghĩ rằng có lẽ khó khăn lắm cô mới được gặp anh một lần, nhưng không cô đã rất ngạc nhiên khi nghe anh nói, anh đang chuẩn bị mọi thứ để đến bên cô. Từng ngày, từng giờ cô và anh đều mong chờ được gặp nhau, thời gian trôi qua thật chậm nhưng cô cảm thấy rất hạnh phúc vì cô biết ở nửa phương trời kia có một người đang hướng về cô.



22/5/08 anh đã xuống máy bay, họ gặp nhau với một nụ cười thật tươi, thật hạnh phúc. Cả anh và cô đều chờ ngày này lâu lắm rồi. Họ đã có những tháng ngày bên nhau thật vui vẻ, đã mang lại niềm hạnh phúc vô tận cho nhau. Cô chỉ mong đêm qua thật nhanh, ngày trôi qua thật chậm để cô có thể gặp anh, có thể ở bên anh nhiều hơn một chút, 3 tuần nhanh chóng trôi qua thật nhanh. 13/6/08 đã đến ngày anh phải quay về, cô nén lòng, cô không muốn anh thấy cô khóc nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn trào, anh ôm cô thật chặt vào lòng, mang lại hơi ấm cho cô bằng trái tim chân thành, an ủi cô “Em đừng khóc, anh sẽ quay trở lại, 3 tuần thôi, 3 tuần sau anh sẽ quay về với em”. Hôm ấy trời mưa rất lớn, suýt tí nữa cô đã lạc mất anh trong sân bay và trễ chút nữa anh đã trễ máy bay. Họ có chưa đầy 5 phút để tạm biệt nhau. Cô nhìn theo bước chân anh đến khi không còn thấy bóng anh nữa. Cô đã khóc, khóc thật nhiều, cô đơn, lạnh lẽo giữa đêm khuya, nhưng cô vẫn nở nụ cười trên môi, đợi ngày anh quay trở lại với cô.

Anh đã giữ đúng lời hứa trước ngày ra đi với cô, chưa đủ 3 tuần sau, 4/7/08 anh chờ cô hơn 2 tiếng, từ xa cô đã nhìn thấy anh trên sân bay, anh nở nụ cười với cô và giang tay ra đón lấy cô. Cô đã chạy thật nhanh, sà vào lòng anh, anh ôm cô thật chặt trong vòng tay của anh… Thế là họ lại bên nhau… Cô rất vui, yêu anh nhiều hơn, cảm kích anh vì anh đã thực hiện lời hứa với cô, anh sẽ ở lại và bắt đầu cuộc sống mới ở một đất nước mới với cô. Họ bên nhau rất vui vẻ, rất hạnh phúc, cô giúp anh tìm nhà, mua xe, mua mọi thứ lặt vặt trong nhà…. Họ cùng nhau chuẩn bị cuộc sống mới cho anh, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, vất vả những ngày bắt đầu. Cô bắt đầu hiểu anh nhiều hơn, anh biết mọi thứ, có thể làm được nhiều thứ. Nhiều lúc bên anh, nghe anh kể chuyện, cô cảm thấy tầm nhìn của cô còn quá nông cạn. Anh đã giúp cô mở mang tầm mắt. Cô rất tự hào mỗi khi sánh bước cùng anh, kể cho bạn bè cô nghe về anh, trong lòng cô anh là một người anh hùng, cô càng yêu anh nhiều hơn và ngưỡng mộ anh nhiều hơn.

Nhưng quả thật số phận cô không cho phép cô được hạnh phúc. Tình cảm của anh dành cho cô thay đổi dần theo năm tháng, anh không còn yêu cô như trước nữa. Có lẽ những vấn đề trong cuộc sống của cô đã làm anh dần xa cô. 1 ngày cuối tháng 12 lòng cô đau như ngàn nhát dao cắt khi cô tận mắt thấy anh phản bội cô. Cô lặng người đi khi thấy anh chung giường với một cô gái khác, anh đã vô tình xô ngã cô và mặc kệ cô nằm bất động dưới đất để bảo vệ người con gái kia. Cô trở về căn nhà xưa kia vốn là tổ ấm của anh và cô... thấy những thứ đau lòng nhất mà không người con gái nào muốn thấy... Cô đã rất đau, đau lắm khi mỗi lần nhắm mắt lại cô lại thấy hình ảnh của anh bên cạnh người con gái kia. Nhưng cô không hận anh, không trách anh vì anh đã rất tốt với cô. Nhưng hình ảnh của anh như một người hùng, một người đàn ông tuyệt vời nhất trong lòng cô đã không còn nữa. Họ chia tay nhau trong sự mất mát, họ đã mất đi một người quan trọng nhất của cuộc đời họ. Mặc dù họ đã chia tay, nhưng cô vẫn bên cạnh anh như một người bạn. Cô hi vọng rằng việc cuối cùng cô có thể làm cho anh chính là cứu anh thoát khỏi những kẻ xấu xa và người con gái chỉ muốn lợi dụng anh và tiền của anh, kéo anh quay về với con người thật của anh. Cô hi vọng sau khi cô rời khỏi anh, anh sẽ có một cuộc sống tốt đẹp và bình yên, không còn bị kẻ xấu lợi dụng.
-->đọc tiếp...

Phút giây thật lòng!

Tôi biết rằng bây giờ viết ra cảm xúc hôm ấy có thể là hơi muộn nhưng tục ngữ có câu “muộn còn hơn không" nên tôi quyết định ghi lại cho riêng mình những cảm xúc, phút giao lòng thực sự trong cuộc đời.

Có thể nói đó là cảm xúc rất mãnh liệt nhưng nhanh, và cho đến hôm nay thì dường như không còn nữa. Tôi vẫn còn lưu lại như in cái cảm giác của ngày thứ 6 hôm ấy, một cảm giác khó hiểu và đã làm tôi bật khóc khi tôi ăn cơm trưa xong từ canten về văn phòng. Tôi đã phải ở trong nhà vệ sinh thật lâu chỉ để sống thật với lòng mình và chỉ để riêng tôi biết chuyện ấy, ai bảo trời sinh ra tôi đa cảm… 4 ngày một quãng thời gian ngắn ngủi, nó sẽ chẳng làm nên một cái gì cả, nhưng với tôi 4 ngày đó đã cho tôi một cảm giác, một cảm xúc thực sự để rồi cho đến nay tôi vẫn phải nhớ.

Tôi là một con người có suy nghĩ khá phong kiến và sống rất nghiêm khắc, bởi vậy trong chuyện tình cảm yêu đương nam nữ tôi cũng đưa ra cho mình một tiêu chuẩn nhất định. Tiêu chuẩn đó dường như tôi đã niêm yết công bố với hầu hết bạn bè của mình, mẫu người đàn ông của tôi phải là người thành đạt giỏi hơn tôi, không đẹp trai nhưng phải là người trải nghiệm và lớn hơn tôi ít nhất là 5 tuổi, chỉ có như thế anh ta mới đủ mạnh mẽ để hiểu chia sẻ với tôi. Và chính với những tiêu chí này đã khiến tôi khó kiếm cho mình nửa kia, mặc dù tôi rất dễ tiếp cận với mọi người và cũng có nhiều cơ hội để giao tiếp. Tính tôi rất bình thản lại yêu công việc bởi vậy mặc dù đã lo cho mình có một cuộc sống kha khá và một công việc ổn định nhưng mục đích tiếp theo vẫn không phải là quyết tâm đi tìm nửa kia của mình, tôi nghĩ việc yêu đương cưới hỏi đã có duyên phận và tôi sẽ chờ.

Anh là một kiểm toán viên ra trường trước tôi một năm nhưng tính cho cùng anh chỉ hơn tôi chưa đầy một tuổi vì tôi sinh vào khoảng cuối 85 và đầu 86. Công ty của tôi là khách hàng của công ty anh, trước đó anh đến công ty tôi 2 lần rồi nhưng ngày đấy tôi là nhân viên kế toán mới tinh và đang vào làm chân sai vặt nên chưa biết gì để nói chuyện và làm việc với kiểm toán cả. Hơn nữa, tôi cảm thấy khá mất tự tin khi mà các anh chị khoác lên mình những bộ “vest” sang trọng và lịch sự trong khi tất cả mọi người trong công ty lại mặc bộ đồng phục nói thực ra là rất “thô”. Anh đẹp trai cao to như diễn viên Hàn Quốc, và tất nhiên trong những lúc đi ăn cơm cùng nhau tôi và anh cũng chỉ nói chuyện qua loa xã giao mà thôi. Thực ra tôi cũng không hề để ý gì anh, lúc ấy anh cũng như những nhân viên kiểm toán khác, thậm chí tôi còn quên tên anh khi lần thứ 2 anh đến công ty tôi. Lần thứ 2 đoàn kiểm toán đến kiểm kê cuối năm, lúc đó tôi cũng đã được tham gia trả lời một số câu hỏi của kiểm toán và vì mới làm chưa có kinh nghiệm nên tôi đã bị va vấp. Tôi rơi vào một tình thế éo le khi kiểm toán cùng tôi kiểm kê quỹ và tôi biết “mistake” tôi gây ra thì không lớn và có thể sếp của tôi sẽ không biết nếu như hôm đó chỉ mình anh và tôi kiểm kê nhưng đoàn kiểm toán có đến 4 người và tôi biết trong lúc tôi cố tìm ra nguyên nhân sai sót để giải trình với họ thì tôi đã nhận ra một hành động một cử chỉ dù rất nhỏ của anh như thể là cố tình lấp láp cho tôi những sai sót quá rõ ràng. Cả đoàn kiểm toán hôm ấy chắc là khá bực mình với tôi vì tối hôm ấy là 24/12 mọi người rất nóng lòng về để đi chơi Noen, nhưng họ phải ở lại chờ tôi tìm lỗi sai xong rồi mới được về vì đó là yêu cầu của sếp tôi. Anh về, cả đoàn kiểm toán về tôi ở lại với nỗi buồn về sự cố xảy ra.



Lần thứ 3 kiểm toán đến - đó là một ngày gần đây, lúc này vị trí của tôi ở công ty đã khác, tôi tiếp cận công việc làm việc khá nhanh nên đã nhanh chóng nắm một số công việc chính quan trọng trong công ty và bởi vậy hầu như tiếp đoàn kiểm toán lần này lại là tôi, chúng tôi đã có bốn ngày làm việc cùng nhau, và cũng bốn ngày đó không ít lần tim tôi bỗng dưng tăng nhịp đập bởi ánh mắt anh nhìn tôi. Anh liên tục hỏi chất vấn tôi cho đến lúc không còn gì để hỏi và vì là người nhạy cảm tôi cũng nhận ra được cái lúng túng của anh những lúc ấy, nhưng tôi luôn cố tỏ ra khá tự tin và phớt lờ. Anh và tôi làm việc cùng nhau khá nhiều, tôi nhiệt tình vui vẻ với tất cả mọi người trong đoàn, không chỉ riêng anh.

Giữa chúng tôi đã trở nên thân thiết gần gũi với nhau hơn trong quá trình làm việc, tôi biết rằng cuộc đời ngắn ngủi gặp được nhau là điều đáng quý bởi vậy tôi cũng thông báo với cả đoàn kiểm toán về việc tôi sẽ chuyển về Hà Nội làm việc trong thời gian tới, với một thông điệp rằng chúng ta sẽ lưu lại số điện thoại của nhau, nếu có duyên thì gặp lại, thoáng buồn cuộc đời mênh mông thế chắc gì đã gặp nhau. Và ngày làm việc cuối cùng của kiểm toán, trong tôi trào dâng một cảm giác cực kỳ lạ lùng nó làm cho tôi lung túng, khó hiểu, công việc vẫn chưa xong tôi không biết là nên về hay nên ở lại làm “overtime”, danh thiếp của tôi thì không có mà anh thì vẫn đưa cho tôi danh thiếp, làm sao đây, cuối cùng thì sau một lúc cầm bút ấn lên bật xuống tôi cũng chạy như ma đuổi vào phòng thay đồ để về cùng đoàn kiểm toán trên chuyến xe của công ty. Anh trao cho tôi danh thiếp với lời dặn ấm áp "Hãy gọi điện cho anh” tôi giữ danh thiếp của anh thật cẩn thận nhưng tôi không biết tôi giữ để làm gì và ngay cả là hôm thứ 6 khi tôi thấy trào dâng một nỗi nhớ anh giữ dội khiến tôi phải bật khóc, tôi vẫn không thể gọi điện cho anh.

Anh đẹp trai trẻ tuổi lại công tử bột và anh sẽ chẳng thể là nửa kia trọn vẹn của tôi, và bởi vậy tôi hiểu rằng cảm giác đó chỉ là thoáng chốc của môt con người đa cảm ẩn sau cái đầu nghiêm khắc và lạnh lùng mà thôi. Và cuộc sống vẫn tiếp diễn đều đặn như thế, như chưa hề gặp anh có anh trong cuộc đời.
-->đọc tiếp...

Câu trả lời nào cho em

Những ngày này thật nặng nề với em, những ngày cuối tuần thật lê thê, đêm thật cô quạnh. Từ khi yêu Minh cho đến lúc chúng ta nghĩ xấu về nhau em thật tội nghiệp còn Minh thì thoải mái vì đã dứt bỏ được mối tình hận thù của hai năm trước.

Em không biết đã được hai năm chưa nhỉ? Cái ngày em biết về Minh, cái ngày mà chúng ta nói lời yêu sao thật gần mà sao mãi đâu đâu thế này? Hai lần yêu Minh, ùhm hai lần đó Minh đã rót vào tai em toàn những điều mà em cứ nghĩ chuyện thần tiên có thật ở thế giới thời nay, để rồi yêu Minh hơn hai lần, ba lần… rồi vạn lần yêu Minh sau là mãi mãi xa nhau.

Em đã có một tình yêu đẹp với Minh, thật sự đến lúc này em không thể nghĩ rằng mình lại có thể tay trong tay nhau như thế để rồi xa nhau một lần nữa. Tại em phải không Minh? Em sai rồi, tất cả chỉ tại em bồng bột, cái tuổi này thì đáng lý ra phải thật sự thực tế chứ! Nhưng em đã làm cho người thân, bạn bè và cả Minh nữa mất đi một lòng tin. Em luôn cho mình đúng mọi phương diện, ngay chính tình yêu ngộ nhận của Minh và em mà em cũng cố vươn vai chống chọi với những người thân để bảo vệ cái niềm hạnh phúc ảo vọng nơi Minh. Giờ thì mọi thứ đã trở về như cũ rồi phải không Minh? Ngày mai như thế nào đây? Nhưng nếu ngày mai có gặp Minh một lần nữa chắc em sẽ nói rằng em sợ Minh hơn cả chính tình yêu Minh dành cho em, bởi anh là những gì khắc khoải nhất của một thời mà em nhớ và chờ đợi.

Hôm qua em đã uống nhiều rượu, em muốn uống thật say để được kêu tên Minh trong men say. Nhưng em không làm được bởi em không thể say, con người em không còn chấp nhận được hơi men cũng như không thể chấp nhận thêm một nỗi nhớ vô vọng về anh. Minh biết em thèm cái cảm giác say đến mức nào không? Cũng giống như muốn yêu anh thêm nữa mà không thể…

Em biết em đã sai, em sai rồi. Em đã sai khi yêu Minh lại càng sai hơn khi chấp nhận yêu với tình yêu ngộ nhận nơi Minh. Nhưng Minh ơi, điều mà em còn tỉnh táo nhất bây giờ là em không biết tại sao Minh lại có thể tìm đến với em trong ngần ấy thời gian không liên lạc hay bởi tình yêu giữa Minh với Phương kết thúc quá đột ngột hay sao mà Minh chợt nhớ đến em? Cái chợt nhớ nơi Minh có phải là điều thật sự không, hay chỉ là ngộ nhận như tình yêu mà Minh dành cho em?



Em còn nhớ như in cái ngày Minh liên lạc lại với em, một ngày đầu xuân thật ấm áp phải không Minh? Cái ngày mà em chờ đợi hơn một năm ròng rã, để chỉ được nói câu xin lỗi, xin lỗi cho một chuyện đã qua của một năm về trước. Một năm về trước em đã lừa dối cuộc sống của em với Minh. Chỉ vì em không tin một tình yêu có thể hình thành giữa một khoảng cách của thế giới ảo, thế giới của công nghệ mới. Nhưng em đã sai, em yêu Minh cũng bởi từ đó, càng ngày em càng sợ mất Minh, em cố níu kéo bẳng một sợi dây vô hình của vật chất và Minh đã chấp nhận nó. Nhưng em không sai, chỉ có điều Minh không thật lòng với em, Minh không yêu em như em yêu Minh, Minh không bao giờ chấp nhận tình yêu của em, mà chỉ thấy ánh sáng và hy vọng hơn với những bản vẽ mà em tạo ra để níu kéo tình yêu trong Minh. Đến bây giờ thì mọi thứ đã hiện rõ rồi phải không Minh? Em trở về với thực tại và Minh thì hiện nguyên hình của một con người thật. Thật như chính Minh nói với em về chuyện ân ái, chuyện của cuộc sống, chuyện của tình yêu thương, chuyện của lòng tin, chuyện của đối nhân, chuyện của Minh và cuối cùng của tình yêu em. Nỗi đau của quá khứ làm sao có thể làm em đau trong thực tại! Thế mà đau lắm Minh ơi! Đau như thể không thể sống được nữa, bởi tất cả như bị Minh chà đạp lên số phận em vậy. Em chỉ hy vọng thời gian sẽ cuốn mọi thứ, xoá nhoà đi tất cả. Trong nỗi đau đớn em muốn thiếp đi một giấc ngủ sâu để mê man và không tỉnh dậy. Một ngày nào đó, rất lâu nỗi đau như là những cái đã qua. Em muốn mình sống cho thật có nghĩa của lẽ sống, không chút ưu phiền, tiếc nuối, thương đau… tất cả là phù du, cát bụi. Nhưng đến bao giờ em mới làm được như thế? Một năm, hai năm… hay vạn ngày sau em có làm được điều đó không? Em nhất định phải làm được để một ngày nào đó có gặp lại Minh cũng chỉ là một người bạn, một con người. Trong sâu thẳm của trái tim, bên những nỗi buồn chứa là niềm vui khi em biết Minh đang hạnh phúc, đó cũng là hạnh phúc của em, đơn giản chỉ là người em yêu Minh àh.

Bốn ngày cho một đời người, liệu quá ngắn ngủi không Minh? Nhưng nó đã để lại cho em thật nhiều hạnh phúc và chính nó là những kinh nghiệm làm hành trang sống tiếp những ngày sắp tới…

Minh yêu thương! Hãy cho em gọi mãi lời trìu mến ấy, để em được mãi có Minh, lần gặp này sẽ là lần kêu cuối. Có lẽ chẳng bao giờ còn được như thế nữa đâu, khi anh gặp lại em sau mọi thứ sẽ khác đi nhiều lắm! Em chấp nhận nó như chấp nhận một sự thật không thể đổi thay, em sẽ mãi nhớ và tôn thờ những gì đã qua trong bốn ngày hạnh phúc, bốn ngày được bên anh cho cả một đời người nơi em.

Khi em viết lên những dòng này, có lẽ Minh đã chìm trong giấc ngủ nồng, ngày mai thức dạy em muốn thấy Minh mỉm cười với em, mỉm cười với tâm hồn em, tình yêu em và cuối cùng là nỗi lòng em. Một khi tình cờ hay cố ý mà anh lướt qua Love.CucHot.Net sẽ có em trong đó. Em biết khi anh đã không thích thì anh không thích nhưng em chỉ mong một lần sau cuối là anh hãy thích một lần này nữa thôi, hãy đọc nó anh nhé! Phải tạm biệt nhau chứ! Khi hết yêu nhau rồi thì phải nói lời tạm biệt chứ!

Tạm biệt anh.
Tp. 29/03/09
Khó tính của anh
-->đọc tiếp...

Nếu anh yêu em

Anh thường nói là rất yêu em nhưng thật ra lời nói lại mâu thuẫn với hành động. Có thể thời gian dành cho công việc của anh nhiều nên đôi lúc anh quên mất em vẫn đang đợi tin nhắn của anh. Có thể vì áp lực mà xã hội đặt lên vai anh làm anh mệt mỏi. Nhưng nếu anh yêu em, anh đã không làm em buồn nhiều đến vậy.

Nếu anh yêu anh đã không làm em đợi chờ mỏi mòn trong quán cafe khi anh hẹn em đi cafe. Em đợi anh gần 2 tiếng và ra về một mình trong nỗi buồn không thể gọi tên.

Nếu anh yêu em anh đã không để em lúc nào cũng phải nhắn tin cho anh trước, sau đó anh mới nhắn lại. Một lần em cố tình không nhắn tin để xem anh có nhớ em không nhưng 5 ngày mà vẫn không thấy anh liên lạc. Chỉ đến khi tình cờ gặp nhau tại cơ quan anh, anh nói công việc anh nhiều quá mà quên mất.

Nếu anh yêu em anh đã nhớ đến chúc mừng các ngày lễ và ngày sinh nhật em. Đằng này anh hỏi em thích gì, em nói tuỳ anh thì anh lại xem như không có. Anh nguỵ biện rằng anh không biết mua quà.



Nếu anh yêu em tại sao anh không thực hiện những lời hứa của anh. Anh để em tin rằng em hạnh phúc khi có anh giúp đỡ những việc em không thể làm rồi anh lại quên. Anh xem như chưa bao giờ hứa với em việc gì.

Nếu anh yêu em sao anh để em rơi nước mắt mỗi đêm khi nhớ về anh.

Nếu anh yêu em sao anh không đến bên em lúc em cần.

Nếu anh yêu em sao anh lại để em đi một mình trong trời mưa. Anh có biết em cần một bàn tay ấm áp lúc trời mùa đông. Em cần một câu an ủi, động viên khi em buồn. Em cần một bờ vai vững chắc để có thể thoả thích khóc. Em cần một đôi tay dịu dàng để em biết anh vẫn bên cạnh em.

Nếu anh yêu em sao anh lại không biết em đang cần gì vậy anh. Dù thế nào đi chăng nữa thì với em, anh vẫn là người tốt nhất. Dù cho anh không yêu em như anh nói, dù cho anh không quan tâm em như những gì anh hứa thì trong trái tim em, em vẫn luôn yêu anh!
-->đọc tiếp...

Dấu chấm cho anh

Mỗi lần em có thể bình tĩnh suy nghĩ về anh, em giả sử em là anh, em cũng làm như anh vậy, em cũng căm ghét những chàng trai đeo bám làm phiền mình và tìm mọi cách để người đó đừng làm phiền em nữa. Người đó có đau khổ bao nhiêu em củng không dám quan tâm đến vì khi em để ý đến nỗi đau của người đó, người đó lại lầm tưởng rằng em thương người đó thì sự ngộ nhận trong lòng người đó càng nhiều hơn...


Những lúc như thế này em cảm thấy rằng anh làm rất đúng. Từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc em đều sai, em cũng không ngờ mình tệ đến vậy. Em đã làm phiền anh và khơi dậy nỗi đau trong lòng người em yêu... như thế thì quá ích kỷ phải không anh? Em đã không nhận ra rằng tình yêu của em là nỗi đau khổ của anh.

Anh àh! Có lẽ cuộc đời này em sẽ không quên được anh, đừng bắt em phải quên. Anh biết không? Khi em đến nhà hàng, quán ăn, đến quán cà phê thậm chí khi đến siêu thị lòng em lại nhói lên vì những nơi đó đều có bóng hình anh. Em đã nhiều lần thử gặp gỡ người khác để quên anh đi nhưng em đâu ngờ những điều đó lại khơi dậy nỗi đau trong lòng em. Em cảm thấy sợ, sợ đến mức không lấy việc hẹn hò với người khác làm phương pháp tìm quên...

Trước đây em nói với anh rằng hãy bỏ em đi vì em rất ích kỷ nếu không có em anh có thể quen cô gái khác trẻ trung xinh đẹp hơn em nhiều. Lúc nói câu đó em cũng không hề biết em yêu anh nhiều đến thế, em chỉ nghĩ và chỉ mong muốn điều tốt đẹp cho anh, không muốn anh thua thiệt người khác và em muốn anh hạnh phúc em nghĩ rằng em sẽ không sao...

Nhưng xa anh rồi em mới biết anh ra đi đã mang theo tất cả những gì em có lúc đó em bắt đầu hoảng loạn... nhưng từ nay em không vì như thế mà làm phiền đến anh nữa, từ nay mỗi lần gọi điện hoặc nhắn tin cho anh em sẽ không nói chuyện yêu đương, không khóc, không đau khổ... nếu tâm trạng của em đang nằm trong những điều đó em sẽ không gọi, không nhắn tin. Em hứa với anh như thế!

Nếu một ngày kia em lại vi phạm lời hứa, xin anh đừng nhắn lại những câu trách móc em như vậy, những câu nhắn của anh làm lòng em đau thật sự đau và em không suy nghĩ được, những lúc như thế em lại cảm thấy anh quá tàn nhẫn với em, em lại nhắn tin trách anh, nhắn nhiều thật nhiều…




Nếu một ngày em lại vi phạm lời hứa chỉ cần anh nhắn cho em một câu như em đã từng nhắn câu đó làm lòng em dịu lại "em đừng nhắn tin cho anh nữa, em đang làm anh rất khó chịu" hoặc anh có thể nhắn câu như bạn anh đã nhắn cho em "Em đừng nhắn tin cho anh nữa, em đang làm cho cả hai cùng đau khổ"... những câu này sẽ nhắc nhở em nghĩ về anh và suy nghĩ được điều đúng đắn.

Em đang cố gắng để có thể cười với anh như một người bạn nếu một ngày nào đó tình cờ gặp lại anh trên phố đông người và cố gắng để anh vẫn còn nhận ra em trên phố đông người ấy vì nếu lúc đó anh thật tình không nhận ra em, lòng em sẽ đau lắm vì em vẫn chưa thể coi anh như người không quen biết. Đây là điều mà em muốn anh hiểu và cũng là điều mà nhiều lần em nói với anh nhưng anh đã nói “anh không muốn hiểu những gì thuộc về em nữa”.

Anh đừng trách em vì những việc em đã làm, trước đây em cũng có nói "không biết em sẽ như thế nào nếu anh rời xa em" và "Em không thể nào chịu nổi khi nghĩ đến anh đang ở bên cạnh người con gái khác"... nên những điều em làm tuy có quá nhưng em vẫn còn kìm chế được mỗi khi nghĩ cho anh. Khi nào em nghĩ cho anh là em làm điều đúng và khi nào em nghĩ cho em là em làm điều sai. Đây là điều em muốn anh hiểu để anh có thể làm em ngưng lại mỗi khi em làm phiền anh nhưng anh đã không muốn hiểu...

Anh àh! Không phải chỉ trong tình yêu, trong thất bại mà dù bất cứ là ở phương diện nào anh củng cần phải hiểu... hiểu không phải chỉ để đón nhận mà còn để tránh và để đối phó...
-->đọc tiếp...

Thứ sáu, ngày 29 tháng năm năm 2009

Gửi người tôi yêu

Khi tôi cảm thấy có điều gì đó đang tiến triển giữa em và tôi, dù một chút mơ hồ, tôi bắt đầu thận trọng, còn với em, bắt đầu dè dặt, bắt đầu lẩn tránh... Tôi sợ, sợ cảm giác bị bỏ rơi, hay bỏ rơi ai đó, sợ lắm em biết không? Tôi sợ yêu và rồi tôi dần ít đi với em, ít gặp em,...

Em thân yêu!

Cuộc sống luôn hàm chứa những điều hạnh phúc thật giản dị! Quanh mỗi chúng ta, có biết bao điều tưởng như nhỏ bé, vô nghĩa, bỗng một ngày nào đó lại trở nên quan trọng, cần thiết như hơi thở vậy.

Tôi quen em, em bình thường như bao cô gái khác, nơi em chẳng có gì đặc biệt cả, ngoại trừ cái tính bướng bỉnh và trẻ con, nhưng lúc nào cũng làm ra vẻ ta đây từng trải, biết hết mọi thứ trên đời. Em vô tư, nhiều lúc đến thô bạo (xin lỗi em nếu tôi quá lời) với tôi và với cả mọi người. Nhưng, tôi không quan tâm. Tôi còn bao việc phải đau đầu suy nghĩ, còn nỗi đau quá khứ cần phải gạt bỏ, còn gia đình, còn bạn bè, còn tương lai và nhiều thứ khác nữa. Em lúc đó với tôi cũng chỉ như một người bạn mà thôi, một người bạn như bao người bạn khác, thi thoảng hay trò chuyện, hay giúp đỡ nhau. Chỉ có thế thôi!

Khi tôi cảm thấy có điều gì đó đang tiến triển giữa em và tôi, dù một chút mơ hồ, tôi bắt đầu thận trọng, còn với em, bắt đầu dè dặt, bắt đầu lẩn tránh... Tôi sợ, sợ cảm giác bị bỏ rơi, hay bỏ rơi ai đó, sợ lắm em biết không? Tôi sợ yêu và rồi tôi dần ít đi với em, ít gặp em,...




Cho đến một ngày, vết cắt trong tim tôi dần lành lại, cuộc sống trước mặt tôi bắt đầu có ánh nắng thì đó lại là lúc em dần rời xa tôi. Tôi ko còn được gặp em như trước nữa... Tôi mới chợt nhận ra rằng: tôi đã yêu em rồi!

Lúc này, tôi chỉ ước ao thời gian trở lại, một năm, ba tháng, một tháng... để tôi có cơ hội làm lại, có cơ hội... nhưng dường như mọi cánh cửa với tôi đã đóng chặt, phải không em?

Ngay lúc này đây, khi công việc bộn bề, tôi vẫn luôn nhớ về em, nhớ những giây phút bên nhau, ngắn ngủi mà khó quên, nhớ lắm, em ơi!

Đầu tôi đang như bị búa bổ, kế hoạch công việc thì chậm trễ, mọi thứ với tôi như đang rơi xuống chín tầng địa ngục.




Nhưng tôi là con người nghị lực, và tôi cũng đã chuẩn bị cái tinh thần để đón nhận cái kết quả xấu nhất sẽ đến. Tôi không thể sụp đổ thêm bất cứ một lần nào nữa, tôi không cho phép, thời gian không cho phép điều đó xảy ra. Tôi sẽ vẫn đợi, chỉ cần còn một tia hy vọng mong manh, tôi cũng sẽ đợi em âm thầm, cho dù em có muộn hay không? Cho dù tôi có nói thế nào đi nữa, em có nói gì đi nữa, thì tình yêu của tôi dành cho em cũng chẳng bị lung lay. Em biết không?

Tôi tạm thời sẽ gạt bỏ tất cả sang một bên để làm việc, để tồn tại và để yêu em!

Em ở nơi xa, có thấu chăng cho tình cảm của tôi ? Tôi chẳng có gì ngoài một trái tim chân thành ... trao tặng em.


-->đọc tiếp...