Thứ năm, ngày 23 tháng bảy năm 2009

Vĩnh biệt em, honey!!!

- Tôi viết ra những dòng chữ này chỉ với hi vọng các bạn sẽ học được một điều gì đó, cũng như tôi đã học được từ các bạn. Đừng để đến lúc người mất đi rồi mới biết là người tốt, cái mất đi rồi mới biết là quý giá.


Chào các bạn! Ấp ủ mãi cho đến hôm nay tôi mới quyết định viết những dòng chữ này vì từ trước đến giờ tôi luôn giữ mãi cho mình một quan điểm là không quan tâm đến những chuyện của người khác, những việc của mình thì mình tự giải quyết và cũng chỉ có mình mới có thể tự giải quyết được.

Cho đến khi thường xuyên đọc những câu chuyện trong chuyên mục tâm sự tôi mới thấy được sự chia sẻ cũng là một bài học, bài học về việc nói ra những tâm sự của mình hay lắng nghe những tâm sự của người khác.

Giờ đây ngồi viết những dòng chữ này cũng không biết thật sự cảm xúc trong tôi là như thế nào nữa. Vừa như giận mình vì đã không thật sự đối xử tốt với em trong thời gian chúng tôi yêu nhau, vừa như giận em vì chưa nói lời chia tay mà em đã đến với người khác để khi tôi nhận ra được tình yêu của em dành cho tôi và tôi cần em đến nhường nào thì em đã mãi xa tôi. Vừa như cảm thấy sự chia tay này là một sự giải thoát cho cả hai. Vừa như thấy nuối tiếc những gì đã qua...

Trước đây khi chúng tôi còn bên nhau, còn là của nhau thì chúng tôi luôn đặt ra câu hỏi là tại sao người ta yêu nhau lại có thể chia tay nhau và tại sao trong số các bài hát lại có nhiều bài về sự chia ly đến thế???. Chúng tôi luôn nghĩ rằng sự chia ly chỉ là chuyện của thiên hạ thôi chứ chắc chắn nó không thể là chuyện của mình, vì chúng tôi luôn tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và tin tưởng vào một tương lai rộng mở, một gia đình hạnh phúc cùng những đứa con ngoan. Chúng tôi luôn nói cho nhau rằng chúng tôi đều là những người thông minh và biết mình phải làm gì để đạt được những điều đó. Em nói cho tôi nghe một câu rất hay là trên đời này chỉ có một thứ tuyệt đối là tất cả mọi thứ đều tương đối, tôi nói rằng thế thì có thêm một thứ nữa tuyệt đối đó chính là tình yêu của chúng mình.

Cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thực sự tin rằng sự chia ly đã trở thành chuyện của chúng tôi, và lại thêm một người nữa trong cái mà tôi gọi là thiên hạ. Một tình yêu đẹp như mơ trong suốt hơn bốn năm trời cuối cùng đã đi đến một kết cục mà người trong thiên hạ này không ai muốn nó xảy đến với mình cả.

Tôi và em quen nhau thật tình cờ. Em học cùng cấp 3 với em gái tôi, vào cùng một trường đại học và ở cùng một phòng trọ. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi quên được cái ngày tôi và em lần đầu gặp nhau. Ngày mùng 8 tháng 3 năm ấy, tôi đến thăm và tặng quà cho em gái đã tình cờ gặp em. Là lần đầu tiên gặp nhau, tôi chưa biết gì về em nhưng em thì đã biết khá nhiều về tôi qua những câu chuyện của em gái tôi. Hồi đó tôi là hướng dẫn viên du lịch, em lại đang học du lịch nên em rất ngưỡng mộ nhưng người làm nghề như tôi. Hơn nữa, qua những câu chuyện của em gái tôi thì em cũng phần nào hiểu được tôi là một người khá mạnh mẽ, sống tự lập và có trách nhiệm với gia đình. Em luôn giữ một niềm tin rằng, một người đàn ông bây giờ sống có trách nhiệm với gia đình lớn thì sau này sẽ sống có trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình. Chính vì thế mà có lẽ em đã yêu tôi và tình yêu đó đến thật nhẹ nhàng cũng như cách tôi chấp nhận nó. Tôi và em đã đến với nhau như vậy đấy, không ai ngỏ lời yêu và cũng không ai nói lời đồng ý, chỉ biết rằng chúng tôi đã thật sự yêu nhau rất nhiều và coi nhau như một phần cuộc sống. Trong tất cả mọi dự định, mọi kế hoạch công việc của tôi luôn có em và em cũng vậy.

Hồi ấy, em còn là một cô sinh viên năm thứ nhất học ở Hà Nội, thật ngây thơ và đáng yêu, dường như cuộc sống này đối với em chỉ có một màu duy nhất là màu hồng. Có lẽ cũng vì thế mà những bộ đồ em hay mặc đều có màu hồng và tôi luôn thấy em thật đẹp. Tôi thì đang làm việc ở Sapa, một thị trấn phố núi nhỏ bé và xinh đẹp nhưng cũng thật lạnh giá mỗi khi mùa đông tràn về. Có lẽ chỉ có những ai đã trải qua một mùa đông trọn vẹn ở đây thì mới thấm thía được cái giá lạnh ấy. Hàng trăm cây số xa cách, nhưng khoảng cách về địa lý không thể làm tâm hồn chúng tôi xa nhau và hình như nó còn làm cho tình yêu của chúng tôi thêm mặn nồng.


Em thật ngây thơ và đáng yêu...


Hàng tháng, số tiền bố mẹ gửi để chu cấp cho việc học hành hầu như em cũng cố dành ra một khoản đủ để mua một chiếc vé tầu lên thăm tôi vào mỗi dịp cuối tuần hay những khi không phải đến lớp. Em luôn nói với tôi rằng "Em mua vé, ngồi lên tầu và ngủ một giấc thế là sáng hôm sau tỉnh dậy em đã nhìn thấy anh rồi". Là thân con gái mà phải đi một mình, hơn nữa phải ngồi trên tầu chỉ với một xuất ngồi vé cứng suốt hơn 10 tiếng đồng hồ cũng không bao giờ em quản ngại, vượt lên trên tất cả là em đi theo tiếng gọi của tình yêu, là mong sao được gặp tôi để làm vơi đi nỗi nhớ lúc nào cũng cháy bỏng trong tâm hồn non nớt của em.

Mùa hè hay những ngày không mưa thì đỡ vất vả rồi, nhưng còn mùa đông với cái giá lạnh đến gần không độ hay những ngày mưa rào cũng không làm tôi thấy vất vả gì mỗi khi phải dậy thật sớm từ 4, 5h sáng để đi xe máy gần 40 cây số từ Sapa ra Lào Cai đón em. Chỉ cần nghĩ đến khoảnh khắc được nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của em ở sân ga là tôi lại nghĩ tất cả những gì mình làm cũng không thể so sánh với việc em ngồi tầu suốt một đêm dài đến thăm tôi. Tôi yêu và thương em nhiều lắm. Điều đầu tiên trước khi tôi ra đón em là bật cái bình nóng lạnh để lúc em đến có nước nóng tắm, điều đó dường như đã trở thành một thói quen của tôi mỗi khi ra ga tầu đón em. Lần nào em lên thăm tôi chúng tôi cũng thấy quý giá từng giây, từng phút được ở bên nhau. Hàng ngày tôi vẫn phải đến cơ quan làm việc nếu như hôm đó không phải là ngày nghỉ cuối tuần, trưa về tôi lại được ăn cơm em nấu, trong bữa cơm chẳng bao giờ thiếu hai món là nem và rau sống vì em biết tôi thích ăn những món đó. Chiều đến hết giờ làm việc thì tôi lại trở về nhà với em, tôi đi đá bóng còn em thì đi dạo lòng vòng quanh sân bóng hay ngồi xuống đâu đó một cái quán nhỏ chỉ để được nhìn thấy tôi. Rồi chúng tôi cùng đi chợ, cùng nhau nấu bữa tối, hay nói đúng hơn em mới là người nấu còn tôi chỉ phụ giúp em những thứ lặt vặt. Xong bữa tối chúng tôi lại tay trong tay cùng nhau đi dạo quanh cái thị trấn phố núi xinh đẹp và thơ mộng ấy, hay đến quán bar của anh bạn tôi uống một thứ gì đó. Ngày nào cũng vậy, chúng tôi đều làm những việc mà hôm qua đã làm nhưng vẫn luôn tìm thấy niềm vui và hạnh phúc trong đó, một sự lặp lại nhưng chúng tôi chưa bao giờ thấy được sự nhàm chán nào trong đó.

Bao giờ cũng vậy, mỗi lần em đến thăm tôi là chúng tôi lại có được những niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn. Mỗi lần như vậy thì giây phút tôi đưa em ra ga để trở về Hà Nội luôn là những giây phút thật khó khăn cho cả hai và lần nào em cũng đánh rơi những giọt nước mắt, những giọt nước mắt lăn dài trên má em cũng làm tôi thật buồn. Nhưng tôi đã gắng che đi nỗi buồn đó, tôi chỉ cười và nói với em rằng chỉ là xa nhau vài tuần thôi rồi mình lại gặp lại mà.

Khoảng thời gian êm đềm và tuyệt đẹp ấy cứ dần trôi đi, một năm, hai năm rồi ba năm. Vậy là chúng tôi đã yêu nhau được ba năm dòng trong sự xa cách và luôn phải sống chung với những nỗi nhớ nhung khắc khoải. Tình yêu của chúng tôi chỉ với những khoảng thời gian ngắn ngủi em lên thăm tôi hay tôi xuống thăm em, chỉ với những tin nhắn hay nói chuyện qua điện thoại. Mà hai cái điện thoại Sfone Couple đấy bây giờ cũng không biết nó ở đâu nữa và tôi cũng không thể nhớ được cả số điện thoại của em và tôi hồi đó nữa. Em có còn nhớ không honey? Không biết từ lúc nào chúng tôi đã gọi nhau bằng cái tên đó nữa? Honey! Tuy xa nhau như vậy nhưng tôi lúc nào, dù là trong giấc mơ tôi cũng luôn tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của em dành cho tôi cho dù là cũng có những lời nói ra nói vào về một tình yêu xa cách hay về sự chung thủy của người phụ nữ. Tôi vẫn luôn gửi trọn niềm tin nơi em.

Thế rồi một ngày, cái tình yêu đẹp như mơ như mộng bắt đầu trượt dốc khi mẹ tôi đi xem bói, vì chúng tôi và cả hai gia đình đã rất thân thiết nên đã tính đến chuyện hôn nhân của hai đứa. Mẹ bảo thầy bói nói rằng em là người đàn bà mà sự chung thủy cần phải xem lại và tuổi chúng tôi không hợp nhau nếu lấy nhau thì sẽ không có hạnh phúc, hơn nữa nếu lấy em thì sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi. Những chuyện khác tôi không quan tâm, nhưng duy chỉ có một điều là nếu lấy em thì sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi đã làm cho tôi phải suy nghĩ. Trước nay tôi vẫn là người coi trọng công việc và sự nghiệp, tôi luôn muốn rằng mình phải làm được một cái gì đó cho cuộc sống này vì mỗi người chỉ sống có một lần và không phải ai cũng được ban tặng một cuộc sống. Và sự thật thì những suy nghĩ đó trong tôi đã phần nào ảnh hưởng đến tình yêu của tôi dành cho em. Nhưng tôi biết rằng tôi vẫn yêu em và cần có em.

Rồi tôi chuyển xuống Hà Nội làm việc, thời gian đầu đối với tôi quả thật là khó khăn nhưng em vẫn luôn ở bên tôi, lo lắng và chăm sóc cho tôi. Tôi còn nhớ trong một đêm mưa khi tôi rơi vào trạng thái tuyệt vọng nhất và đã định từ bỏ tất cả thì tôi nhận ra rằng trên đời này vẫn còn có em ở bên tôi, tôi đã thề với chính mình rằng nếu sau này tôi không đối xử tốt với em thì tôi sẽ bị ông trời chừng phạt.


Cảm ơn em vì em đã cho anh hiểu được giá trị thực sự của tình yêu...


Em tốt nghiệp ra trường và cũng ở lại Hà Nội làm việc, thời gian chúng tôi gần nhau nhiều hơn trước, thường xuyên ở bên nhau và có lẽ cũng vì lẽ đó mà đôi khi tôi thấy ở em có một cái gì đó không có mà tôi cần ở người vợ của mình sau này. Nhưng giờ đây nghĩ lại thì có lẽ là do tôi hơi khó tính trong chuyện này vì trên đời có gì đâu là trọn vẹn, yêu nhau là chấp nhận nhau chứ đâu phải để thay đổi nhau.

Về phần tôi là như vậy, còn về phía em. Em ra trường và có được một công việc khá tốt, nó là công việc mà em yêu thích và cũng mang lại thu nhập khá cao, thế rồi không biết từ lúc nào em bị cuốn vào vòng xoáy của công việc và kiếm tiền. Em chăm chút cho sắc đẹp của mình nhiều hơn trước và cũng sắm cho mình những món đồ đắt tiền. Thời gian em dành cho tôi cũng ít hơn và em cũng đã bắt đầu biết nói dối tôi. Em đã bắt đầu thường xuyên không về nhà vào giờ nghỉ trưa và em cũng không muốn tôi đưa đón em đi làm như trước nữa, em rất thông minh khi nói ra được những lý do mà tôi không mảy may nghĩ đến sự nghi ngờ em hay sự thay đổi của em có lẽ vì tôi vẫn luôn tin tưởng vào em.

Cứ như vậy, vì sự thay đổi của cả tôi và em đã làm cho con đường tình yêu của chúng tôi thường xuyên có những hố sâu ngăn cách, nó cứ xuất hiện mỗi ngày một nhiều hơn và sâu hơn. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ nói đến sự chia tay một cách thẳng thắn, có lẽ vì cả hai đều không đủ dũng cảm để đối mặt với cái sự thật khắc nghiệt ấy. Chúng tôi vẫn khá thường xuyên gặp nhau, đi chơi hay đi ăn với nhau. Trong trái tim tôi giờ đây tuy không trọn vẹn chỉ với hình bóng của em nhưng cũng không hề có hình bóng của một người đàn bà nào khác, mặc dù do tính chất công việc tôi thường xuyên phải đi xa và cũng tiếp xúc với rất nhiều người.

Rồi một ngày tôi đã thấy cái mà tôi không nên thấy, cái mà tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quên được trong cuộc đời này và nó đã để lại trong tôi một vết thương lòng sẽ chẳng bao giờ lành lại theo thời gian. Nhưng trong lúc thất vọng nhất, lúc đau khổ nhất thì tôi cũng nhận ra được tình yêu của tôi dành cho em và em là người đàn bà tôi cần trong cuộc đời này. Nghĩ đến tình cảm suốt ngần ấy năm, nghĩ đến tình yêu của em đã dành cho tôi và những gì em đã làm cho tôi trong những lúc tôi gặp khó khăn trong công việc và cuộc sống, tôi đã bỏ qua lòng tự trọng của một thằng đàn ông và không nghĩ gì đến những chuyện đã qua. Tôi chỉ xem chuyện đó như là một tai nạn và rằng em cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, cũng phải yếu lòng khi thiếu sự quan tâm, chăm sóc của người mình yêu. Tôi đã làm tất cả những gì có thể để níu kéo lại tình yêu của chúng tôi và mong em trở về bên tôi. Nhưng tất cả đã quá muộn, em vẫn không thể quay trở về bên tôi như ngày xưa được nữa vì tình cảm của em dành cho tôi đang ngoi ngóp những hơi thở cuối cùng và trái tim em đã có hình bóng của người đàn ông khác, một người thường xuyên ở bên em hơn tôi, có thể dành nhiều thời gian cho em hơn tôi và có thể chăm sóc cho em nhiều hơn tôi thậm trí sự quan tâm, chăm sóc đó chỉ với vài quả trứng vịt lộn hay vài củ khoai luộc khi em cần. Những điều tưởng chừng như thật đơn giản đó nhưng nó lại là hương vị không thể thiếu cho món ăn tình yêu mà tôi đã không làm được cho em.

Chúng tôi chưa bao giờ gần nhau nhưng cũng chưa bao giờ xa nhau như bây giờ, tôi đã nhận ra một sự thật là chúng tôi đã vĩnh viễn mất nhau và sẽ không bao giờ là của nhau được nữa. Em đã đi trên con đường mà em đã chọn và trên con đường đó không có tôi. Thôi em ạ có lẽ đó là sự giải thoát cho cả hai đứa chúng mình, anh chỉ muốn em biết rằng anh không giận em khi em đã nói dối anh nhiều như thế hay em thậm chí đã phản bội tình yêu của anh. Anh phải cảm ơn em vì em đã cho anh hiểu được giá trị thực sự của tình yêu. Anh biết sau này sẽ không có ai yêu anh nhiều như em đã yêu và anh cũng không thể yêu ai nhiều như anh đã yêu. Giờ đây mỗi lúc nhớ lại những chuyện ngày xưa anh vẫn thường ra cái ghế đá đó ngồi, cái ghế đá mà chúng ta đã ngồi mỗi người một đầu trong lần đi chơi đầu tiên. Anh thật lòng cũng không mong là em sẽ đọc được những dòng chữ này vì anh không muốn khơi dậy những ký ức mà có lẽ em đã phải khổ sở lắm để chôn vùi nó.

Vĩnh biệt em, honey!!!
-->đọc tiếp...

Khóc cả khi có em!

- Đã vào nửa đêm, lướt web với playlist Instrument phiêu nhẹ đến se lòng. Chợt nghĩ về tương lai, về em, và về cả ta nữa. Sẽ chẳng thể nào tưởng tượng nổi nếu đến một ngày nào đó em rời xa ta. Có thể ta sẽ ở vậy, ta sẽ trơ trọi một mình – cô độc, nhớ về em với những tháng ngày bên nhau.

Những cái nắm tay rụt rè, những vòng ôm xiết chặt, và chắc chắn là ta sẽ khóc. Nhưng vì yêu em ta sẽ để em ra đi, nhẹ nhàng và bình thản như ngày hai đứa lần đầu đến với nhau.

Ta đơn độc trong suy nghĩ trong suốt quãng đời đã qua, đến giờ có em ở bên, ta thấy mình quá hạnh phúc. Ta và em đối lập bề ngoài nhưng dưới lớp vỏ kia lại là một cặp trời sinh. Sẽ chẳng còn kiếm được ai tình cờ cùng ta buột miệng ra những câu nói giống hệt nhau, sẽ chẳng còn ai đồng điệu với ta về cảm nhận cuộc sống này, sẽ chẳng còn ai như em nữa…


Dù cuộc đời hai ta sau này có thế nào,
em cũng hứa với anh là luôn mỉm cười em nhé!


Chỉ mới nghĩ thoảng qua nếu một ngày em biến mất khỏi đời ta, ta đã cay xè sống mũi. Thật chẳng thể nào tưởng tượng được nữa. Không biết em có buồn không nhỉ? Mà thôi, em hãy vui, hãy cứ “yêu đam mê và quên cũng đam mê” như câu thơ của một ai đó, hãy quên ta như thể ta là một cơn gió thoảng qua đời em. Bởi vì em là một thiên thần! Em xứng đáng được tôn thờ ở vị trí của một bà hoàng kiêu sa và lộng lẫy, em xứng đáng được sống cuộc sống hạnh phúc nhất trên đời. Chỉ cần được thấy em hạnh phúc với ta thế đã là quá đủ rồi. Có lẽ cả đời này ta sẽ chẳng yêu ai được như em nữa.

Ta đang khóc, từng giọt trào ra - khóc vì em, khóc vì chúng ta. Tại sao lại khóc nhỉ? Ta cũng chẳng hiểu nổi mình nữa. Đang yêu em mà ta đã sợ mất em. Đang có em mà ta đã sợ một ngày phải xa em. Yêu em cuồng say và điên dại. Em à! Dù cuộc đời hai ta sau này có thế nào, em cũng hứa với anh là luôn mỉm cười em nhé! Chỉ cần vậy thôi là anh có thể yên lòng rồi!
-->đọc tiếp...

Tình yêu chưa nói

- TVT- đã bao lần nhắc lại tên anh mà tim em xuyến xao. Em không biết cách đặt tên cho tỉnh cảm mà em dành cho anh, chỉ biết rằng nó đặc biệt lắm anh à! Phải chăng đó chỉ là một chút rung động ngây thơ của thuở học trò mà anh - chàng trai dễ mến chỉ trên em một khóa, hơn em một tuổi đã vô tình đánh cắp từ trái tim em, hay đó là tình yêu - là mối tình đầu của em? Em ước em có thể biến dấu chấm hỏi to đùng ấy thành một dấu chấm than để em hiểu được chính mình!

Anh giờ này đang làm gì, ở đâu, đang học trường gì... em không chắc mình có thông tin chính xác. Em chỉ biết tên anh, khuôn mặt và hình dáng anh. Em lưu giữ trong tim mình những hình ảnh đó về anh để nhớ và chỉ thế thôi! Vậy mà không hiểu sao bấy nhiêu thôi cũng đủ làm em phải hồi hộp, ngóng trông để rồi có lúc còn thấy nhớ anh đến cồn cào. Em nhớ anh - nhớ nhiều lắm anh à!

Anh thấy đấy, em thật không biết nhiều về anh. Mà điều đáng nói hơn là anh thậm chí không biết em luôn, vậy mà sao em vẫn nhớ thương anh đến thế anh nhỉ? Nếu chỉ là trẻ con, chỉ là một chút tình cảm vu vơ cớ sao đến giờ tên anh vẫn vang lên trong em. Là dại khờ, là ngốc nghếch hay là gì chính em cũng không biết. Bởi thế em không biết gọi tên tình cảm em dành cho anh. Có phải là mạnh miệng không khi em gọi đó là: "Tình yêu chưa nói". Ấy là tên một bài hát của ca sỹ Mỹ Tâm mà em rất thích bởi lẽ em tìm thấy hình ảnh của anh ở đó - anh như ở đó thật gần với em. Có những lúc em tự hỏi, anh đã một lần lắng nghe bài hát đó chăng? Vậy mà thoắt đó thôi anh giờ đã là sinh viên đại học năm hai còn em cô bé ngốc xít ngày nào giờ cũng đã là một cô tân sinh viên đại học đó anh. Em vẫn nhớ anh - anh có biết?

Ngày đó em học lớp 11 còn anh là chàng học sinh cuối cấp với bộn bề những lo lắng về bài vở, các kì thi và một tương lai kì vọng. Em không biết em đã biết nhớ biết thương anh từ khi nào, chỉ nhớ rằng cái ngày đầu tiên em gặp anh em đâu có cảm xúc gì đâu, em cũng chưa một lần nói chuyện cùng anh vậy mà đến giờ nghĩ về anh con tim em vẫn rộn ràng đến thế!

Em không biết nhà anh, chỉ biết xã anh gần xã em. Anh đi ở trọ còn em ngày học hai ca thì em đạp xe về nhà đến bốn lần. Những lúc ấy chỉ mình em bóng lẻ trên con đường trưa trời nắng nóng như đổ lửa. Em chỉ thỉnh thoảng được vô tình đạp xe sau anh trên suốt con đường về nhà những hôm anh được nghỉ về thăm nhà thôi. Cứ thế em đạp xe theo anh thật chậm, thật chậm trên con đường quen thuộc bên dòng sông quê êm ả. Em không dám nhìn anh, không dám nhìn thẳng đường. Em vờ nhìn ngang ra sông thấy nước trôi êm ả, trời chiều gió thật nhẹ, nắng thật nhẹ. Xa xa có biết bao những cánh cò trắng bên những hàng cây xanh tươi và còn có nhiều, nhiều thứ khác cũng đẹp lắm anh à!



Em tự nhủ - đường về có anh thật đẹp biết bao. Em như thấy cuộc sống thật hồng và anh cho em những phút giây ấm áp sau một ngày học hành mệt mỏi. Nhìn mây, nhìn trời thế thôi chứ thực ra anh mới là tâm điểm của em. Em đã ước đường về kéo dài thêm để những phút giây bên anh không trôi nhanh đến vậy. Đạp theo anh cho đến lúc em về đến dốc nhà mình. Không giống như thường lệ, chỉ một cái kéo phanh tay chỉ chưa đầy 1 phút sau em đã hạ cánh an toàn trước sân nhà. Lần này em cũng đã kéo phanh tay ngay từ trên đỉnh dốc nhưng là dừng ở đó, em trông theo dáng anh đến khuất rồi mới về nhà để lại nhớ, lại thương, lại mong gặp anh thật sớm, thật lâu và chỉ để đi bên anh. Anh vẫn đạp xe trên con đường quê yêu dấu bình thản mà vô tâm đến lạ thường. Anh không nhận ra con bé ngốc lẽo đẽo theo anh suốt quãng đường. Có khi anh còn ngốc hơn em đó T à!

Chưa một lần nói chuyện cùng anh, chưa hề hiểu gì về con người anh, nhưng em lại biết thương nhớ anh những lúc không trông thấy anh; biết đỏ mặt và nghe như con tim đang đập loạn xạ khi anh chỉ thoáng chạy qua em cho kịp giờ học; biết dậy sớm, đi học sớm để đứng đợi anh ở lan can trông theo dáng anh mỗi buổi đến trường; còn cả những lúc trông đánh tan học chả kịp thu sách vở đã chạy vội ra lan can để nhìn theo anh...

Nếu chỉ là thoáng qua, là vu vơ sao đến giờ em vẫn mong được gặp anh đến vậy. Em không hiểu nổi tình cảm của chính mình nhưng em tin em đã biết yêu. Và nếu được chọn em vẫn mong được một lần nhìn thấy anh ở đâu đó trên đất Hà thành này. Có lẽ em sẽ thấy ấm áp hơn, thấy yêu Hà Nội nhiều hơn lúc này đó anh.

Vậy là, tuổi học trò của em đã qua đi thật đẹp - em đã biết yêu một người là thế nào? Em sẽ mãi giữ trong tim hình ảnh của anh cùng với cái tuổi nhất quỷ nhì ma của em anh ạ. Nhưng nếu có cơ hội gặp lại anh, em sẽ không mong được làm quen với anh hay để thổ lộ tình cảm này với anh đâu. Có lẽ sẽ là thế đó anh. Bởi em mong muốn mãi giữ những hình ảnh về anh như một kỉ niệm đẹp. Em cũng tin sẽ đẹp hơn khi em nhớ về anh như thế. Cầu mong cho may mắn, hạnh phúc luôn đến bên anh. Mọi chông gai trên đường đời anh vượt qua anh nhé!

Mong gặp anh!
Cô bé ngốc ngồi buồn nhớ anh!
(Hà Nội - 18/04/2009)
-->đọc tiếp...

Người anh yêu không yêu anh

- Cuộc sống luôn không công bằng, không bằng phẳng. Nó luôn bất công, gập ghềnh, đầy khó khăn… Phải biết thích nghi với nó, biết chấp nhận để rồi bước tiếp… Tiếp tục sinh tồn...

Đêm nay trời chợt mưa to, ngồi bên cửa sổ nhìn mưa rơi, hình bóng em chợt hiện về như vô thức làm lòng anh thêm đau. Không biết giờ này em ở nơi đâu và đang làm gì, có nghĩ đến cảm giác của anh lúc này… Nhớ em da diết…

Không biết từ khi nào, mỗi khi nhìn thấy mưa anh lại cầm điện thoại mở bài “Đêm nghe tiếng mưa”, lắng nghe tiếng nhạc du dương. Từng lời bài hát thật buồn, giống như tâm trạng anh lúc này… nhớ em… Có lẽ nó đã trở thành thói quen mà trái tim anh đã lập trình sẵn như thế…

Từ nhỏ anh đã quen với cuộc sống một mình, cô độc, không bạn bè, tự mình giải quyết mọi vấn đề... Có lẽ vì thế mà anh trở nên khó gần, ít nói, trầm lặng… Đôi khi khó hiểu... Ngẫm lại chặng đường đã qua, anh chợt nhận ra cuộc sống không bạn bè, cô độc, những lúc không vui, không người tâm sự… thật là vô nghĩa và anh đã để tuổi trẻ của mình trôi qua vô ích như thế. Anh quyết định mình phải thay đổi…

Rồi một ngày nọ, cuộc sống cho anh gặp em, anh còn nhớ hôm đó là ngày 12/12, một ngày thật đẹp để nhớ. Giá như hôm đó em đừng gọi anh, đừng lắng nghe anh, mặc kệ cảm giác anh lúc đó… thì giờ đây, anh sẽ không như thế này… Yêu em đơn phương…

Thấm thoát đã gần 2 năm kể từ ngày hôm đó, tình cảm anh dành cho em ngày càng lớn dần theo thời gian. Em đã để lại trong anh nhiều kỉ niệm vui có, buồn có… mà có lẽ buồn nhiều hơn là vui… Phải không em?…

Thoạt đầu anh nghĩ đó chỉ là cảm giác nhất thời, những cảm xúc bồng bột, nông nổi… Đó không phải là tình yêu. Và lúc đó em đã yêu người khác, không phải là anh. Có lẽ vì thế anh đã chôn chặt cảm xúc của mình trong tim, và chúng ta tiếp tục là bạn.


Đừng đối xử lạnh lùng với anh như thế nữa được không em?


Cuộc sống tiếp tục trôi qua… Rồi một ngày kia, em chợt nói với anh rằng em và anh ta đã chia tay. Anh biết lúc đó chắc em buồn lắm và thật sự anh không biết làm thế nào để làm em vơi đi nỗi buồn ấy. Chỉ có thể nói em hãy tự quyết định tình cảm của mình, hoặc cho anh ấy một cơ hội hoặc chấp nhận quên anh ấy… Và em đã quyết định từ bỏ anh ấy, tiếp tục cuộc sống mới. Em là người con gái thật kiên cường, và điều đó làm anh cảm phục… càng thương em hơn.

Cuộc sống tiếp tục trôi theo cách của nó, ồn ào và vội vã… đến một ngày tình cảm anh dành cho em chôn chặt trong tim bấy lâu nay đã vượt quá giới hạn của nó… để rồi bùng cháy mạnh mẽ. Và anh đã nói lời yêu em…

Anh biết lúc đó em rất khó xử, không phải em bất ngờ vì anh yêu em (điều đó em biết từ lâu rồi vì em là một cô gái thông minh mà), mà là em không biết nói thế nào cho anh hiểu, sợ làm anh buồn… để rồi em im lặng…

Rồi ngày anh không mong đợi cũng đã đến, em bảo “chúng ta mãi mãi chỉ có thể là bạn, tình cảm không thể miễn cưỡng, vì miễn cưỡng sẽ không hạnh phúc đâu”…

Uhm, anh biết điều đó chứ… anh cũng muốn ngừng yêu em lắm chứ… nhưng thật sự anh không làm được em à. Anh không biết tại sao mình lại yêu em nhiều như thế. Nếu biết thì anh sẽ có cách để thôi không còn yêu em nữa.

Kể từ ngày hôm ấy, em đã thay đổi rất nhiều, không còn quan tâm đến anh nữa, trở nên lạnh lùng, vô tâm… nhắn tin không trả lời… gặp mặt nói chuyện mà cảm giác như nói với người xa lạ vậy. Im lặng và chẳng nói gì…

Đừng đối xử lạnh lùng với anh như thế nữa được không em? Chẳng lẽ yêu em là sai sao? Mỗi người đều có một tình cảm riêng, đừng bắt anh thôi không yêu em nữa, cũng như anh chưa bao giờ bắt em yêu anh… và không hề trách em… Vì anh biết cuộc sống không như ta mong muốn và sự thật phũ phàng là người con gái anh yêu sẽ không bao giờ yêu anh. Chỉ còn biết học cách chấp nhận nó, thích nghi nó… và lại một lần nữa anh sẽ chôn vùi tình cảm ấy vào trong tim để rồi tiếp tục sống. Một cuộc sống không có em. Đến một ngày, thời gian có thể giúp anh quên được hình bóng của em để bắt đầu một cuộc sống mới…
-->đọc tiếp...

Anh - quá khứ trong em

Anh yêu dấu của em! Hãy để cho cô bé của anh được gọi anh như thế một lần nữa rồi bé sẽ mãi mãi chôn vùi nó với miền kí ức anh nhé. Hôm nay, một ngày bận rộn như bao nhiêu ngày khác nhưng bé vẫn dành một khoảng riêng cho mình để suy nghĩ và hoài niệm về một thứ mà bé sẽ không bao giờ có được nữa, nó đã không phải là của bé đã 3 năm rồi.

Ngày ấy, bé tình cờ gặp anh trên con đường Láng Hạ. Thời tiết của đầu đông ai cũng muốn đạp xe thật nhanh về nhà để tránh khỏi cái lạnh buốt cắt da cắt thịt, bé và anh cũng là vô số trong những con người ấy. Con đường Láng Hạ về Xuân Thủy sao hôm nay dài quá vậy, hay tâm trạng của bé và anh đang vui nhộn mà quên đi tất cả những gì xảy ra xung quanh mình. Anh về trường Đại học Quốc gia còn em? Em về đường Lê Đức Thọ. Trong cái rất tình cờ ấy đã cho bé và anh gắn bó với nhau hai năm - một thời gian không quá ngắn cũng không quá dài để cho bé và anh tận hưởng sự yêu thương, hạnh phúc ngọt ngào. Khi ấy anh còn là một sinh viên dược còn bé của anh đã phải đi làm, lúc đó bé buồn lắm không biết sẽ như thế nào khi mình không có nghề nghiệp ổn định còn anh của bé thì lại khác. Chính anh đã cho bé niềm tin rằng bé và anh sẽ mãi là của nhau. Vâng bé đã tin như thế. Những ngày cuối của năm học anh bận thi tốt nghiệp nhưng chưa bao giờ anh để bé đi làm về một mình, anh đi xe buýt đến đón bé về. Còn gì hạnh phúc hơn đúng không anh? “Anh chở em trên chiếc xe đạp cũ…” - đúng như lời bài hát của Phương Thảo Ngọc Lễ vậy.

Bé hân hoan đón nhận niềm hạnh phúc ấy, người con trai đầu tiên làm trái tim bé rung động, người con trai đầu tiên chăm sóc và là chỗ dựa tinh thần mỗi khi bé yếu đuối. Anh lo cho bé như một đứa trẻ khi rời vòng tay của mẹ, sợ bé lạnh mỗi khi ra phố, sợ bé thức khuya sẽ hại đến sức khỏe, dụ bé uống thuốc mỗi khi bé ốm. Anh dẫn bé đi chơi khi bé buồn, anh hỏi bé có tin vào số mệnh không? (vì bé và anh khắc tuổi nhau mà). Bé trả lời anh bé có tin nhưng người ta nói “đức năng thắng số” mà anh. Anh ôm bé vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc và anh cảm ơn bé vì đã tin anh.


Nhưng bàn tay em quá bé nhỏ để có thể giữ anh cho riêng mình…


Thời gian cứ nối tiếp thời gian, anh và bé sống trong hạnh phúc nhưng cũng không phải là trọn vẹn, cả hai đều sống trong rào cản của các chị bé. Có lẽ khi yêu người ta càng mạnh mẽ để đấu tranh với hạnh phúc của mình. Anh đã hứa với bé sẽ không bao giờ rời xa bé cho dù có chuyện gì xảy ra… Nhưng có lẽ anh đã quá mệt để tiếp tục đấu tranh bảo vệ tình yêu của mình? Hay đang cố tạo ra sự hiểu lầm? Bàn tay em quá bé nhỏ để có thể giữ anh cho riêng mình…

Ngày bé nói lời chia tay bé không khóc, bé kiên cường lắm khi nhìn thấy những giọt nước mắt anh lăn trên má vì bé. Bé nói với anh rằng bé sẽ không buồn mà bé sẽ lấy ngày này là một kỷ niệm vui, bé nói rằng anh đừng nói thêm gì nữa hãy cứ để nó ra đi đẹp như lúc ban đầu rồi bé quay lưng bước đi. Về nhà đêm đó bé khóc rất nhiều, khóc dòng một đêm làm bé thiếp đi. Ngày hôm sau bé về nhà ôm chầm lấy mẹ và khóc chưa bao giờ bé khóc nhiều như vậy. Những lúc nhớ anh bé chỉ muốn chạy về cuối con đường ấy để gặp anh, thế nhưng đã quá muộn rồi, bé đã tự nhốt mình trong bốn bức tường cho đến khi anh hàng xóm thấy bé có biểu hiện trầm cảm và bắt bé phải thay đổi môi trường sống.

Bé đã chọn cách lập nghiệp ở một nơi thật xa để quên đi tất cả những gì đau buồn nhất. Thế đấy, thời gian ấy cũng trôi qua 3 năm, 3 năm anh mãi là miền nhớ trong bé, 3 năm bé không có anh bên cạnh, 3 năm bé không thể cảm nhận được tình cảm của ai thêm một lần nữa và hôm nay bé ngồi đây viết cho anh hay đang viết về một nỗi nhớ da diết trong bé. Bé đang khóc, bé khóc về một quá khứ đã qua hay bé khóc cho tình yêu của bé vẫn còn đó mà anh mãi xa?! Bé cũng không biết nữa, bé đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ bé viết nhật ký cho anh thêm một lần nữa thế nhưng bé vẫn viết về anh…

Anh biết không, cái ngày mình chia tay ấy cũng chính là ngày bé nghỉ việc tại trung tâm, bé muốn rời nơi đó vì có biết bao kỷ niệm mà bé không dám đối diện với nó - một sự thật rằng bé đã mất anh. Bé không một lần dám qua nơi ấy nữa, nhưng thôi anh à, hãy cho những kỉ niệm đó vào quá khứ đi anh nhé. Cả bé và anh còn có một chặng đường dài phía trước cần phải đi nữa, rồi bé cũng sẽ quên và đón nhận mọi thứ tốt đẹp xung quanh mình. Bé nơi xa luôn cầu chúc cho anh mọi điều tốt đẹp, lỡ một ngày tình cờ gặp nhau trên phố bé sẽ vẫn mỉn cười với anh như lần đầu tiên định mệnh ấy. Chúc anh của bé sẽ mãi hạnh phúc bên người phụ nữ yêu thương.
-->đọc tiếp...

Xin lỗi em...

- Em à, có lẽ anh viết thư không giỏi lắm, không biết dẫn dắt thế nào cho dễ đọc dễ hiểu như em nên anh đành vào vấn đề luôn vậy, mong em thông cảm...

Thân gửi Tít ngốc!

Có lẽ giờ này em và mọi người đều đang say giấc ngủ ngon nhỉ? Ngoài đường đã lác đác những người đi lại, và trong không gian tĩnh mịch của ban đêm (mà giờ có lẽ là của buổi sáng sớm thì đúng hơn) những tiếng cười nói, tiếng gọi nhau, tiếng xe cộ chạy đã phá vỡ đi sự bình yên đó để hướng đến những điều mới mẻ đang chờ đợi chúng ta trong ngày mới sắp đến.

Em à, có lẽ anh viết thư không giỏi lắm, không biết dẫn dắt thế nào cho dễ đọc dễ hiểu như em nên anh đành vào vấn đề luôn vậy, mong em thông cảm (nếu còn cơ hội anh mong em sẽ dạy anh thêm cách viết thư thế nào cho hay nhé).

Chắc em vẫn còn nhớ có lần anh đã nói đùa rằng: "Em cứ học xong phổ thông đi, khi nào em vào Đại học thì anh mới bắt đầu dám tính đến chuyện yêu em". Và em đáp lại với anh rằng: "Anh yên tâm bây giờ em chỉ lo học thôi chứ chưa nghĩ đến chuyện yêu ai cả". Em đã nói như vậy và anh cũng rất yên tâm với lời nói đó của em. Nhưng chiều nay khi nói chuyện với em anh đã thực sự bị sốc, để đến bây giờ anh vẫn không thể hiểu được tại sao mình lại tồi tệ đến mức như vậy! Khi em gợi ý về chuyện em có tình cảm với anh anh đã giả vờ không biết, nhưng thật sự thì trong lòng anh cũng rất bối rối. Bối rối vì có lẽ anh không ngờ tình cảm của em dành cho anh lại nhanh đến như vậy, và cả những lo lắng vì sợ có những điều không hay đến với em khi em vẫn đang còn học phổ thông - cái tuổi mà em nên hướng đến những điều hồn nhiên của tuổi học trò.

Lúc em nhắn tin bảo muốn nói với anh 1 điều quan trọng, thật sự anh cũng vui lắm nhưng anh đã giả vờ em như không biết điều gì vì anh rất bất ngờ, bất ngờ đến nỗi anh phải lảng tránh sang chuyện khác để rồi tối hôm đó anh thao thức nghĩ mãi về em. Em có biết điều đó? Anh là một thằng con trai mà nhìn bề ngoài có vẻ rất đàn ông (điều này em cũng biết đó) nhưng thực chất bên trong thì lại hoàn toàn khác. Anh sống thiên về tình cảm, nhút nhát và dễ xúc động. Có câu danh ngôn như sau: "Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời. Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào, hãy nói nhứng lời thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn rung động". Và anh đã chuẩn bị để đón nhận tình cảm của em rồi, một rung động đầu đời của một người con gái điều đó khiến anh càng cảm thấy vinh dự và khát khao được yêu thêm lần nữa đến cháy bỏng! Anh đã chuẩn bị khá kỹ càng từ lời nói đến hành động và chờ một ngày sớm nhất sẽ gặp mặt để nói lời thiêng liêng "Anh yêu em" gửi đến em. Nhưng thời gian đó anh khá bận rộn, cũng muốn nhanh gửi đến em lời yêu thương nhưng sợ thời gian ít như vậy liệu em có cảm thấy hạnh phúc hay lại trách anh vô tâm, với lại không gặp được em chả lẽ lại nói điều thiêng liêng ấy qua điện thoại vậy thì còn ý nghĩa nữa không? Phải chăng anh là một người cầu toàn, đáng lẽ phải quyết đoán nói sớm hơn với em thì anh lại hướng đến những điều hoàn hảo chỉ vì nghĩ em sẽ cảm thấy vui và hạnh phúc. Để đến hôm nay khi anh nói với em rằng:

"... Hãy cho anh những nụ cười để nhìn em anh thêm yêu đời
Hãy cho anh những ân cần để thấy lòng mình đang ấm áp
Hãy cho anh đôi tay gầy nhẹ nhàng ôm sau lưng anh này
Hãy cho anh ánh mắt hiền để trái tim bình yên."

Thì em trả lời anh rằng: "Em đã nhận lời người khác vì anh đã không nói sớm hơn..."!!!



Xin lỗi vì đã không thể ở bên em đi chung cùng em trên
quãng đường còn lại của cuộc đời


Có lẽ vậy thật, anh đã đến quá muộn khiến em không thể đợi được nữa, nhưng tình yêu cũng giống như bao điều bình thường khác thôi, cũng cần phải có một nền tảng thật vững chắc chứ nếu không nó làm sao có thể vượt qua những giông bão và thử thách của cuộc sống?

Em à, không hiểu sao từ chiều hôm qua khi nói chuyện với em đến giờ anh lại cảm thấy buồn và suy nghĩ nhiều đến vậy. Mãi đến tận bây giờ anh mới thực sự đang xem xét lại bản thân mình đây. Anh thật sự rất thất vọng, nhưng không phải thất vọng về em mà là thất vọng về chính bản thân anh. Anh luôn làm cho em buồn, luôn làm cho em phải thất vọng. Cũng có thể vì anh còn trẻ con và ích kỷ quá em nhỉ, hay tại cái sở thích quái gở - thích trêu chọc người khác? Cũng phải thành thật xin lỗi em vì có đôi lúc anh đã không tôn trọng sở thích của em, còn nói cả những điều khó nghe nữa; vậy mà anh quên mất rằng anh cũng rất tức giận khi có người khác nói xấu đội ManU yêu quý của anh. Anh không mong em sẽ cho anh thêm cơ hội, nhưng anh chỉ mong em tha thứ cho anh tất cả để trong trái tim em vẫn luôn tồn tại hình bóng của anh. Anh xin lỗi vì đã không thể ở bên em đi chung cùng em trên quãng đường còn lại của cuộc đời.

Rồi tất cả sẽ qua và em có cuộc sống mới, lời chào lần cuối đến em "Anh yêu em"...!!!
-->đọc tiếp...

Ngày mai nắng lại về

- Khi em ngồi viết cho anh những dòng này, thì chúng ta đang ở xa nhau, với hai đầu nỗi nhớ. Em luôn nhớ và nghĩ đến anh, còn anh với trái tim lạnh lùng băng giá không đủ để gọi là nỗi nhớ nhưng em biết anh luôn nghĩ về em, mặc dù quanh anh luôn có các hot girl vây quanh. Và anh ơi, em biết không một người con gái nào có thể thay thế vị trí của em trong trái tim anh, tình yêu của mình không mãnh liệt, ồn ào... nhưng nồng nàn, ấm áp anh nhỉ.

Anh yêu dấu!

Vậy là chúng mình yêu nhau đã được 1 năm 2 tháng 7 ngày rồi anh nhỉ, tình yêu của anh và em đã trải qua nhiều thử thách, sóng gió, đã có lúc em tưởng chúng mình sẽ xa nhau mãi mãi, em sẽ không được gặp lại anh nữa... Nhưng rồi sau cơn mưa trời lại sáng, khi những thác ghềnh đi qua, những xô bồ của cuộc sống tạm ngưng... chỉ còn tình yêu ở lại, em và anh dắt tay nhau đi dạo trên biển ngắm ánh bình minh đầu tiên của ngày mới.

Anh àh! Em không bao giờ nghĩ lại có thể yêu anh- một hot boy nổi tiếng trong trường đại học. Anh đẹp trai, thông minh, cá tính, là đối tượng của nhiều cô gái. Còn em, một con bé quá đỗi bình thường, không có gì nổi bật, có thể nói là nhạt nhẽo.

Em còn nhớ lần đầu tiên, em gặp anh, ngoài vẻ bề ngoài anh chẳng gây ấn tượng gì trong em hết, lúc đó trong mắt em anh là một anh chàng đẹp trai nhưng kênh kiệu, đáng ghét.

Anh là anh trai của bạn thân em, nên mỗi lần đến phòng bạn, em lại gặp anh, và dường như cái vẻ ngoài lạnh lùng của anh đã cuốn hút em. Trái tim em không còn chịu ngủ yên nữa, nó đập loạn nhịp, hồi hộp mỗi khi gặp anh. Và trong giấc mơ của em bắt đầu có hình ảnh của anh.

Tình yêu thầm kín của em dành cho anh kéo dài hơn một năm, mỗi lần gặp anh là tim em run bắn lên, em nói chuyện với anh mà cứ gượng gạo, mất tự nhiên. Còn anh, anh vẫn điềm đạm mỗi khi gặp em, không quá thân mật, nhưng cũng không quá xa lạ. Mỗi lần như vậy trái tim em lại đau nhói, những lúc đó em thấy tủi thân, muốn khóc...

Và dường như trái tim nó không chịu tuân theo quy luật nào cả, em đã nghĩ tình yêu này em sẽ chôn chặt, mang theo suốt quãng đời sinh viên. Nhưng vào một ngày khi mà tình cảm bấy lâu nay không thể giữ mãi trong lòng, em đã gặp anh nói hết tình cảm của em bấy lâu nay.



Nghe những lời tỏ tình từ em, anh chỉ cười và nói: anh chỉ xem em là em gái. Em đã bật khóc trước mặt anh, khóc như đứa trẻ chưa bao giờ được khóc. Và dường như không chịu được nước mắt con gái, anh đành nói: vậy chúng ta có thể thỉnh thoảng đi chơi với nhau, đóng giả là đôi tình nhân, em ok không? Và tất nhiên em- một đứa con gái hiền lành, nhưng cũng rất bướng bỉnh đã đồng ý thoả thuận đó.

Những tháng ngày sau đó là khoảng thời gian hạnh phúc, vui vẻ nhất trong quãng đời sinh viên của em. Anh đã giữ đúng lời hứa với em, anh đưa em đi chơi nhiều nơi, dạo hết những ngõ phố của Huế, trên mỗi con đường dường như đều in dấu chân của em và anh đi qua. Mỗi lần sánh vai cùng anh, em đọc được ánh mắt ghen tị của các cô gái.

Quãng đời sinh viên cũng gần trôi qua, em bận rộn với luận văn tốt nghiệp, thi cử, chia tay bạn bè... và một nỗi buồn len lỏi trong em là em sắp phải xa anh, em cũng đọc được trong đôi mắt của anh điều đó. Tình yêu dường như không tuân theo quy luật nào, đến khi nhận ra ta cũng yêu người đó thì cũng là lúc phải xa nhau...

Anh yêu thương! Có lẽ ngàn đời này em sẽ không bao giờ quên được ánh mắt u buồn của anh khi anh tiễn em ra ga tàu, hôm đó em đã phải gượng cười với anh, kìm nước mắt vào trong, em ra đi mà không biết ngày nào quay về. Anh đã ôm em vào lòng nói: một ngày nào đó anh sẽ đi tìm em... Đoàn tàu lăn bánh, để lại con tim đau nhói cho kẻ ở, người đi.

Tình yêu ấy tưởng sẽ chôn vùi từ đây, mãi chỉ là kỷ niệm, nhưng không, nó vẫn âm ỉ cháy trong em và anh. Anh đã hứa sẽ chờ đợi em ngày trở về. Bây giờ dù phải cách xa nhưng em biết ở phương xa có một người con trai là mục tiêu của nhiều cô gái vẫn chờ đợi em, đợi em về để cùng nhau đi ngắm những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Em chỉ muốn nói với anh là: em yêu anh nhiều lắm, mãi mãi...

Người yêu dấu: Hồng Phương
-->đọc tiếp...